Thứ Ba, 26 tháng 8, 2014

Gđ 1 ; Phan thiết yêu dấu ơi 1964-71.

 Gđ 1 ; Phan thiết yêu dấu ơi 1964-71.                        

Phần 1- Có phải là tình yêu?

Liệng vội cái cạc táp lên bộ ván ngựa gõ, Khai chạy ra vườn kiểng nhìn vào hồ cá. Chẳng là xem đám cá hồng kiếm, hắc kiếm mới xin bác Hai Trọng đem về bỏ chung hồ với con cá tai tượng to đùng của thời ông nội còn sống để lại, chúng sẽ ra sao đây. Con tai tượng ăn chay từ nhỏ với những cục cơm nguội ném vào hồ, với những trái tắc tàu chín rụng, vậy nên cứ ung dung, lừ đừ bình thản bên cạnh đám cá kiếm đen, đỏ lượn quanh.
Thế là thắng thằng cha Sơn núi một cú ngoạn mục.
Có tiếng con gái kêu ơi ới trước cổng. Bà Huỳnh Lệ Cúc, con tiệm Chấn Phong đối diện nhà mình chứ ai nữa. Khai trèo lên thành hồ, hái vội mấy trái tắc tàu, miệng lầm bầm : Ngựa quá! lại sơn móng tay cho bóng, chẳng bằng với nàng Ngọc Diệp xinh đẹp như cô gái Nhật lúc nào cũng đơn sơ, quê mùa.
Mà nhắc đến Ngọc Diệp, Khai lại thấy lo âu vẫn vơ.
Đưa nắm trái tắc vào bàn tay Cúc, Khai hỏi : Bà có thấy Diệp đi đâu không? Sao tối qua không thấy ở nhà đàn guitar như mọi khi, mà lúc sáng đi học cũng không thấy Diệp mở cổng đi học trước mình như mỗi sáng sớm.
Cúc nói như quát vào mặt : Ở nhà ông mà ông không biết à! Ra khách sạn Anh Đào ở ngã bảy mà gặp. Tui mới gặp hồi chiều hôm qua. Hồi nảy đi học về qua cầu, tui kêu ông tính nói cho ông biết, mà ông cứ ngắm mông bà Trang nên có nghe đâu. Bà Diệp bả...Mà thôi, ông ra ngã bảy gặp đi rồi biết hà.
Cúc rớt nước mắt.
Tôi sững người, mấy trái tắc đỏ rơi qua kẽ tay Cúc, như những giọt lệ máu!

Hồi ký..."Gia đình Diệp thuê nhà của bên nội tôi - số 36 Nguyễn Tri Phương, Đức Nghĩa, gần ngã tư quốc tế ,từ những năm 1960. Ngọc Diệp mang 2 giòng máu Việt Nhật, được cha mẹ nuôi nhận nuôi từ lúc nhỏ ở Saigon và lưu lạc về đất Phan thiết. Tôi, Diệp và Cúc cùng đi học tiểu học, rồi cùng luyện thi đệ thất Phan Bội Châu nhà thầy cùi đường Bến Ngư Ông, học đàn nhà thầy Chung gần chùa Ông, rồi cùng học mấy năm thất, lục, ngũ...ở trường Phan Bội Châu. 
Tôi mang trong tim mình hình bóng của Diệp, cô bạn học xinh đẹp thuê nhà. Vậy mà...chia tay! Bà má của Diệp đổ nợ, đem Diệp gã cho thằng kỹ sư cầu đường người Phi luật tân già khú đế để lấy tiền trả nợ. Con nuôi có phải con dứt ruột đẻ ra đâu mà tiếc! 
Tôi ra ngả bảy! Diệp đứng trên lầu 1 khách sạn Anh Đào, tôi đứng ở tiệm bi da bên đường, bên hông rạp hát Ánh Sáng. Và ...nước mắt! Những giọt nước mắt thất tình của tuổi 15 chỉ đủ để ba mẹ của Diệp phải dọn nhà đi đâu không rõ, nhưng không có phân lượng nào để giữ Diệp của tôi. 
Từ đó, tôi đâm ra ghét cay, ghét đắng mấy thằng ngoại quốc hay lang thang trên hè phố Gia Long."

(ảnh lấy từ Facebook của bạn Le Huan)

MỘT THỜI RỰC LỬA PHÙ DU

                                   Tập hồi ký và những tiểu truyện
                           "Một Thời Rực Lửa Phù Du"
                                                                                                 Hồ văn Khai
                                                   
                                                          "Rằng xưa có gã từ quan,
                                                 Lên non tìm động hoa vàng nhớ nhau..."    
                                                        (thơ của Phạm Thiên Thư)





Hồi ký được viết thành những đoạn truyện ngắn, để đọc rồi...quên được thì quên!

Trong tập hồi ký này, mình sẽ lấy tên thật cho những nhân vật xuất hiện theo thời gian. Có người đã về cỏi vĩnh hằng, có người còn lang thang trên dòng sông định mệnh.
Xin phép không dấu tên.

Và do phải nhớ lại những kỹ niệm đã diễn ra quá lâu trên dưới 50 năm, cho nên có thể sẽ không tránh khỏi có sự nhầm lẫn địa danh, tên nhân vật, thời điểm... Bạn nào có trong dòng sông lịch sử ấy, hay có biết được sự việc, có thể báo cho mình biết những sơ sót để mình sửa lại.
Những đoạn truyện ngắn được viết trên cơ sở người thật việc thật, với tên thật, nhưng cũng có chút hư hư thực thực để có thêm hương vị mặn mà của...mắm và muối xứ Phan.
Và, mong có được sự thông cảm nếu phải nhắc đến dĩ vãng của ai đó, tất nhiên là mình đã lược giản đi những cái thật sự riêng tư của họ.


Giai đoạn 1964-1971, Phan thiết yêu dấu ơi! Tên các nhân vật : Lá ròm (Lê Lá), Đức khùng (Lê Đức), Sơn núi (Cao như Sơn), Thiện (Phạm Công Thiện), Hạnh thầy tu (Nguyễn Hữu Hạnh), Hiếu (Nguyễn Tiến Hiếu), Hùng ung (Ung Thanh Hùng), Tài lùn  (Châu Vĩnh Tài), Hà liễu (Ung Đoàn thị Hà), Trang (Nguyễn Ngọc Đoan Trang), Hồng Kông (Nguyễn thị Hồng Kông),...,thầy Hào toán, thầy Ân vạn vật, thầy Tùng hiệu trưởng, Thầy Vũ tổng giám học, thầy Tự tổng giám thị, thầy Vĩnh Diên, thầy Chung nhạc, cô Toàn pháp văn,...và...không thể thiếu nhân vật này : Khai chợ (Hồ văn Khai).

{ Phần viết thêm để trả lời cho một câu hỏi.
"Hồi ký sẽ ko ngắn đâu. K cố gắng nhớ lại, viết, và trải lòng mình ra. Hồi ký dự kiến có 7 giai đoạn : (ko biết mình có đủ thời gian và sức lực để viết?) Gđ 1 ; Phan thiết yêu dấu ơi 1964-71. Gđ 2 : Đại Học Sư Phạm Saigon, phong trào SVHS và tình yêu trong nghịch cảnh 1971-73. Gđ 3 : Thầy giáo THPT Trảng Bàng-Hậu Nghĩa và thầy tu chùa Phước Lâm 1973-3/75. Gđ 4 : Saigon- Những ngày cuối trận chiến 3/1975-30/4/75. Gđ 5 : Thành phố Hồ Chí Minh -Ánh sáng và Bóng tối, Sự thật và Dối trá 1975-90. Gđ 6 : Bỏ của chạy lấy người- Nỗi ân hận không nguôi 1990-2013. Gđ 7 : Tái ngộ người xưa trên Facebook và Ước vọng về ngày mai 2014-15. Mà, mỗi giai đoạn lại gồm nhiều phần, nhiều đoạn ngắn của giòng sông lịch sử. Mỗi phần gồm tóm tắt hồi ký thời kỳ ấy và một tiểu truyện tiêu biểu mà K tâm đắc.
LL thấy hồi ký có ngắn ko vậy? Chỉ là viết với tư cách người làm chứng một thời kỳ lịch sử phức tạp : xấu và tốt, mờ ám và trong sáng, lừa dối và sự thật,...đan xen với nhau khó nhận diện, mà phải đợi đến tuổi 40, 50, 60 mới thấy được chỉ một góc của sự thật lịch sử và...rùng mình; và là viết trong hoàn cảnh mà -dám nói lên sự thật, là một sự việc "gan cùng mình, nửa khùng nửa điên"! Vì vậy K ráng viết hơi ẩn ý một chút ở những phần "cơ thể nhạy cảm". Mong thông cảm. Thiện tai! Thiện tai!" }

"Có bạn đã nói với tôi như thế này : Xét về nguyên nhân của lịch sử thì các anh và phần rất đông những người thuộc chế độ VNCH đều là những người yêu nước, dù ở hai phía đối lập nhau. Nhưng các anh là những phù thủy tồi, vì đã vô ý thức kêu gọi những âm binh tàn ác về dày xéo lên quê hương đất nước mả không liệu trước cách thức đưa chúng về lại địa ngục. Các anh cũng là những thợ săn tồi vì đã mở toanh cửa rừng để cho bầy sói hung ác vào tàn phá xóm làng giết chóc dân lành mà không tính trước việc xây những chiếc bẩy lồng để nhốt chúng lại. Chính vì vậy, trước 1975, các anh là những người yêu nước mong muốn đất nước độc lập thoát khỏi sự đô hộ của ngoại bang. Nhưng sau cái ngày tháng ấy, xét về hậu quả, thì các anh - và kể cả một số những nhà lãnh đạo của chế độ VNCH, lại trở thành tội nhân của lịch sử mà các anh và họ không mong muốn và cũng không bao giờ ngờ tới!"



                                       Giai đoạn 1 ; Phan thiết yêu dấu ơi! 1964-71  



   {Xin cảm ơn tác gỉa của 2 tấm ảnh Phan thiết ngày (của ngày xưa) và đêm (của bây giờ)}